Gần 3 giờ sáng, đôi mắt chị nhòe đi vì mỏi, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt đóng gói từng đơn hàng. Đó không chỉ là hàng hóa, đó là hy vọng, là cơm áo gạo tiền, là tương lai của cả gia đình mà chị đang gánh vác trên đôi vai gầy.
Thế nhưng, đáp lại sự tận tụy ấy không phải là một cái choàng vai ấm áp hay một lời hỏi han \”Em mệt không?\”. Thứ chị nhận lại là cơn thịnh nộ vô lý và những cú 

Để lại một phản hồi